Tâm sự buồn của người đàn ông “đổ vỏ”

Tâm sự

Tâm sự buồn của người đàn ông “đổ vỏ”, 5 năm cưu mang và nuôi con của người chỉ đổi lấy sự phản bội đầy đắng cay.

Cách đây hơn 5 năm, mình quen vợ cũ lúc cô ấy vừa bị thằng chồng cũ ly dị, ôm cái bầu gần sinh tới nơi, thấy cô ấy bụng mang dạ chữa ngày ngày chịu khó lọc cọc đạp xe đi làm rồi đi về gần 10 cây số. Lúc đó mình thấy tội nghiệp nên cũng lân la làm quen, giúp đỡ, lo cho cô ấy đến lúc vào viện sinh. Thấy nhà cô ấy cũng nghèo nên lỡ giúp rồi thì giúp cho trót đến lúc nó xuất viện cũng phụ sữa tã cho đứa nhỏ, dần dần bắt đầu có tình cảm.

Tâm sự buồn của người đàn ông "đổ vỏ"
Tâm sự buồn của người đàn ông “đổ vỏ”

Được 1 thời gian thì mến tay mến chân đứa nhỏ, xem cháu như con mình đẻ ra vậy, mà éo le chỗ nhà có mỗi mình con trai lớn với thêm 1 đứa em gái, chuyện này thì kiểu gì gia đình cũng ngăn cản. Vì thế mình liều dọn qua bên nhà cô ấy, sống cùng để dễ chăm sóc mẹ con cô ấy.

Mình từng là một người làm bao nhiêu xài sạch bấy nhiêu, nhiều khi còn bòn ngược lại tiền của gia đình giờ lại trở thành người đàn ông của gia đình nhỏ. Cuộc sống với cô ấy nhiều khó khắn, không bằng lúc sống ở nhà nữa, không có wifi, không có máy lạnh thậm chí không có cả TV riêng để xem. Mà lúc đấy thấy cũng chẳng màn nữa, cứ đi làm về là con bé nó nghe tiếng xe bò ra đón, mình hạnh phúc lắm, cái lúc con bé bập bẹ nói, cháu kêu mình ba ba, vui muốn khóc ấy.

Lúc con bé cứng cáp, mình thấy cô ấy đi làm công nhân cực quá mới xin vợ chồng ông anh chơi chung ngoài đường cho cô ấy đi học nghề tóc của vợ ông ấy. Vợ chồng bạn cũng thương nên cho cô ấy vào vừa dạy nghề không lấy tiền vừa trả lương, mỗi tháng 2triệu.

Nói chung giai đoạn khó khăn này cũng đc hơn 1 năm thì bố mẹ mình mới xuống nước kêu mình dắt mẹ con cô ấy qua cho ổng bả gặp, nói chuyện đàng hoàng rồi dọn về nhà ở.

Tết 2015 ông bà già qua gặp mặt gia đình bên kia để tính chuyện cưới xin, sau đó mình cũng phải vất vả để làm công tác tư tưởng cho bà con nội ngoại, vì gia đình nội ngoại mình đều ở SG và đều rất gần nhau, gia đình đông nên phải mất 1 thời gian dài để thuyết phục mọi người. Rồi 2 đứa bắt đầu đi học giáo lý hôn nhân (vì bên Công giáo là thế) để chuẩn bị đám cưới, rồi đi đăng ký kết hôn trước.

Đến đầu năm trước thì mình mới biết gia đình cô ấy đang thiếu nợ, nợ cũng không nhiều lắm nhưng tính mình thì không thích dính dáng đến kinh tế bên vợ, bàn tới bàn lui không ra cách thì lúc này ông bác mình có miếng đất vườn dưới Tiền Giang, có sẵn nhà luôn mà không ai ở, bác kêu mình nói bố mẹ vợ dọn về đó ở, ỗng trả lương trông đất. Mình qua đặt vấn đề thì nhà bên vợ không chịu,… mình bực quá từ đó không qua bên đấy nữa.

Từ đấy 2 đứa bắt đầu lấn cấn, ít nói chuyện với nhau, 2 đứa ở chung nhà nhưng khác phòng, mình thấy cô ấy quá đáng, vô lý nhưng mình thương đứa nhỏ nên ráng chịu đựng.

Thế là cô ấy lại ngoại tình. Mình không bao giờ nghĩ đến chuyện này luôn vì những thứ mình làm cho cô ấy, những tình cảm dành cho nhau. Năm nay bé con 6 tuổi là bấy nhiêu năm tháng bên nhau, mình buồn quá.

Hôm sau thì mình ra tòa làm giấy đơn phương ly hôn, không phải chia tài sản gì vì trước khi đăng ký kết hôn mình đã làm giấy xác định tài sản riêng trước và sau hôn nhân. Vừa nhận quyết định của tòa hôm thứ 6 vừa rồi, đến giờ vẫn còn bần thần không tin là mọi thứ vừa mới đó, tưởng như là viên mãn rồi mà chả hiểu sao tan tành.

Mình dự định tháng 8 này em gái đang học bên nước ngoài về chơi thì làm đám cưới để cho cô ấy được mặt áo cưới 1 lần. Mình đã thông báo bà con dòng họ hết rồi, người thân ở nước ngoài đặt cả vé máy bay để về giờ ko biết nói kiểu gì.

Đời có đó rồi mất đó, không biết trước đc điều gì, nhiều khi mình chẳng hiểu mình làm sai chỗ nào để phải mất mọi thứ như vậy.

Mình xin gửi tới 12g.info tâm sự buồn của mình.